Truyện Kiếm Hiệp

Võ Lâm Tuyệt Địa - Cổ Long - Chương 81-87 - Hết

Đánh Giá:  / 0
TệTốt 

Hồi 81-1: Ngoài Cửa Ngọc Môn Quan

Trầm Lãng nói chưa dứt thì Bạch Phi Phi đã cười lớn ngắt lời:
- Lòng dạ đàn ông ta đã thấy rõ như soi đuốc. Ta càng bảo ngươi bỏ đi là ngươi sẽ  không bao giờ chịu bỏ ... Chu Thất Thất, cô cần phải học cái hay đó của tôi, nếu mà cô  học thành tài, thì về sau sẽ không bao giờ bị bỏ rơi đâu.
Chu Thất Thất cười nhạt:
- Tại làm sao ta phải học cái chuyện lừa phỉnh ấy của ngươi? Tại sao Trầm Lãng  lại chẳng thích ngươi? Điều ấy ngươi cần học ta mới phải chứ.
Thoáng hơi đỏ sắc, nhưng Bạch Phi Phi lại cười:
- Thế cô cho rằng Trầm Lãng thích cô à?
Chu Thất Thất hất mặt:
- Tự nhiên.
Bạch Phi Phi vùng dịu giọng:
- Bà chị khôn ngoan, xin bà chị nhớ cho rằng một cái nhìn sẽ không bao giờ biết  thích ai được nữa đấy nhé.
Chu Thất Thất sững sờ một lúc rồi nước mắt trào ra ...
Thật tình nàng không muốn khóc trước mặt Bạch Phi Phi, chỉ tức tức cho đôi mắt  không theo ý đó, khi đã bắt đầu chảy nước mắt rồi thì càng lúc càng như bắt chớn chảy  tràn ướt má.
Một tay ôm Bạch Phi Phi, một tay Khoái Lạc Vương vuốt râu cười nói:
- Trừ được Trầm Lãng rồi thì từ đây về sau bản vương có thể ngủ yên, ngày nay  thì ...
Hùng Miêu Nhi lớn giọng:
- Mới bây giờ mà ngươi nghĩ đến chuyện ngủ yên thì e rằng hơi sớm đấy.
Khoái Lạc Vương vặn lại:
- Sao?
Hùng Miêu Nhi nói:
- Ngươi nên nhớ ngươi hãy còn một kẻ đối đầu chứ? Bọn ta bất quá chỉ muốn lấy  tính mạng của ngươi thôi, chứ còn người kia sẽ ăn thịt ngươi, lột da ngươi làm chiếu.
Khoái Lạc Vương cười nhẹ:
- Thật à? Ai mà dữ thế?
Hùng Miêu Nhi cười khẩy và chỉ vào Bạch Phi Phi:
- Người ấy dấy, cái con người dịu dàng đang ngồi trong lòng ngươi đấy.
Khoái Lạc Vương vuốt nhẹ lên vai Bạch Phi Phi:
- Ngươi bảo nàng là kẻ đối đầu với ta à?
Hùng Miêu Nhi lớn giọng:
- Ngươi có biết con người ấy là U Linh Cung Chúa không?
Khoái Lạc Vương cười hắn hả:
- Ngươi cho rằng bản vương không biết chuyện ấy à? Hừ, ngươi đã lầm, nếu  không biết thì bản vương đâu đã để nàng trong lòng, bản vương cần nói cho ngươi hiểu,  khắp trong thiên hạ này, trừ U Linh Cung Chúa ra, không một người con gái nào xứng  với bản vương cả.
Trầm Lãng rúng động kêu lên:
-Ngươi ... ngươi định cưới nàng làm vợ?
Khoái Lạc Vương cười đắc ý:
- Ta thấy hơn bao giờ hết, đây chính là lúc mà ta cần phải kết thúc đời cô độc  của ta.
Trầm Lãng run giọng:
- Nhưng ... nhưng ngươi có biết nàng vốn là ...
Chỉ một đôi tiếng nữa thôi, cuộc diện có thể có nhiều thay đổi, sự thay đổi có thể  kinh thiên động địa, nhưng Bạch Phi Phi đã cắt ngang bằng hai cái tát nẩy lửa vào mặt  Trầm Lãng:
- Trầm Lãng, ngươi không muốn sống đến ngày mai nữa à? Ta mới chọn được  người chồng lý tưởng, thế mà ngươi lại muốn tìm lời làm thương tổn?
Trầm Lãng cố nói:
- Nhưng ... nhưng chính cô biết giữa cô và hắn ...
Bạch Phi Phi trừng mắt thét lên:
- Ngươi nói thêm một tiếng, ta sẽ giết ngươi tức khắc.
Vương Lân Hoa vụt nói lớn:
- U Linh Cung Chúa và Khoái Lạc Vương vốn là một đôi giai ngẫu do trời định sẵn,  việc đó Trần huynh nên tỏ ra thức thời, đừng phá hoại hôn nhân đẹp đẻ này, phá hoại  hôn nhân của người là một chuyện tổn đức lắm đấy nhé.
Trầm Lãng thở dài cúi mặt làm thinh....
Bạch Phi Phi đi lại dựa vào Khoái Lạc Vương bằng một dáng sắc cực kỳ yểu điệu:
- Bây giờ thì bọn tù nhân là do ở Vương gia, xin Vương gia định liệu.
Khoái Lạc Vương nói:
- Ung nhọt không sớm trừ, để càng lâu càng khó chịu.
Bạch Phi Phi hỏi:
- Vương gia định giết họ ngay bây giờ à?
Khoái Lạc Vương gật đầu:
- Bản vương e để lâu sinh biến.
Bạch Phi Phi liếc mắt về phía bọn Trầm Lãng:
- Tiện thiếp muốn kể cho Vương nghe một chuyện ...
Khoái Lạc Vương cười cởi mở:
- Aùi nương có chuyện gì hay cứ kể, bản vương luôn luôn nghe.
Bạch Phi Phi dịu giọng:
- Xưa kia có một người luôn luôn ao ước được ăn thịt thiên nga, thế mà hắn tận  dụng bao nhiêu tâm lực vẫn không làm sao ăn được một miếng.
Câu chuyện thật chẳng có gì hứng thú, nhưng từ cửa miệng người đẹp nói ra,  nghe thật ngọt ngào hấp dẫn ...
Khoái Lạc Vương cười phụ họa:
- Trên đời biết bao kẻ muốn ăn thịt thiên nga, nhưng thật sự thì rất ít có kẻ ăn  được.
Bạch Phi Phi nói tiếp:
- Nhưng con người đó quả là hạnh vận, cuối cùng rồi hắn vẫn tìm được, hắn  mừng quá nhai ngấu nghiến ...
Khoái Lạc Vương cười:
- Con người đó quả là vội vàng.
Bạch Phi Phi cũng cười:
- Chính vì tính khí vội vàng đó cho nên về sau có người hỏi hắn mùi vị của thiên  nga như thế nào, hắn không làm sao kể được.
Khoái Lạc Vương cười lớn hơn nữa:
- Nhai ngốn ngấu và nuốt trôi vội vàng như thế thì còn biết mùi vị gì đâu mà kể
lại.
Bạch Phi Phi cười theo:
- Đã bao gian khổ mới tìm được của, mà khi tìm được rồi lại nuốt vội vàng, như  thế chẳng là một việc đáng tiếc lắm sao? Vì thế cho nên về sau đã không một ai tán  thưởng việc ăn được thịt thiên nga của hắn, mà còn chê cười hắn là kẻ hấp tấp ...
Khoái Lạc Vương tắt hẳn nụ cười, đăm đăm nhìn Trầm Lãng thật lâu mới nói:
- Đúng, bản vương đã lao tâm khổ trí mới bắt được Trầm Lãng, nếu cứ mang hắn  ra mà hạ ngọt một đao thì quả là một điều đáng tiếc, há chẳng bị người đời mai mỉa là  hấp tấp như kẻ ăn thịt thiên nga kia sao?
Bạch Phi Phi nói tiếp:
- Huống chi, mỗi con người trong bọn chúng vẫn còn nhiều giá trị để lợi dụng ...  Chúng mình chưa vắt hết nước thì sao lại dễ dàng ném phí vỏ chanh.
Khoái Lạc Vương vỗ tay cười lớn:
- Người đàn ông nào được một hiền nội trợ như ái nương quả thật đại phúc ... Đã  thế, bọn người của chúng bản vương giao cho ái nương.
Bạch Phi Phi cười dắc ý:
- Tiện thiếp nghĩ rằng họ đang muốn chết hơn là sống trong tay ta, nhất là họ rất  không muốn Vương gia giao họ cho tiện thiếp ...

*****

Bọn Trầm Lãng bị dời qua một gian thạch thất.
Gian nhà đá trống trơn bốn vách trơ trơ y như một cỗ quan tài. Tựa mình bên  khung cửa, Bạch Phi Phi tay cầm chén rượu, miệng nở nụ cười thật đẹp:
- Cảm phiền nhé, cảm phiền chịu chật hẹp một đêm, ngày mai Khoái Lạc Vương  sẽ đưa các người đi. Thật tình tôi chưa đến đó bao giờ nhưng tôi nghĩ rằng phong cảnh  chắc không tệ lắm.
Vương Lân Hoa hỏi:
- Khoái Lạc Vương đi về à?
Bạch Phi Phi gật đầu:
- Sáng sớm ngày mai lên đường, nơi Khoái Lạc lâm này thật sự cũng không có gì  lưu luyến, phải không?
Không trả lời, Vương Lân Hoa lẩm bẩm một mình:
- Được vào hang ổ của Khoái Lạc Vương cũng không phải là điều vô ích nhưng ...
Hắn vụt cao giọng:
- Tại sao hắn không thừa cơ kéo binh đánh rốc vào Trung Nguyên mà lại quay trở
về?
Bạch Phi Phi nói:
- Ngươi cần phải biết hắn là một con người hết sức cẩn thận, không nắm chắc  chắn trong tay hắn không bao giờ hành động. Muốn tiến binh vào tận Trung Nguyên,  nhất định hắn phải chuẩn bị cực kỳ chu đáo, huống chi ...
Nàng nở nụ cười và nói tiếp:
- Hắn còn phải gấp trở về để lo làm lễ thành hôn với tôi nữa chứ.
Trầm Lãng cau mặt:
- Cô ... quả thật cô bằng lòng kết hôn với hắn à?
Bạch Phi Phi cười hăng hắc:
- Sao? Anh ghen rồi à?
Trầm Lãng nghiêm mặt:
- Cô đừng nên quên, dù gì hắn cũng là cha ruột của cô đấy.
Tất hẳn nụ cười, Bạch Phi Phi nói như gằn từng tiếng một:
- Vì hắn là cha ruột của tôi, nên tôi mới bằng lòng lấy hắn.
Trầm Lãng trừng mắt:
- Cô ... chẳng lẽ cô ...
Tia mắt dịu dàng cố hữu của Bạch Phi Phi vụt lóe lên như mắt rắn:
- Anh mà cũng không đoán được dụng ý của tôi à?
Vương Lân Hoa vụt chen vô:
- Tôi thì tôi đoán được từ khuya ... bởi vì khi Khoái Lạc Vương phát giác ra vợ  mình chính lại là ... con gái của mình, lúc đó e rằng hắn sẽ đau đớn gấp trăm ngàn lần  bị phanh thây xé thịt.
Vương Lân Hoa chợt bật cười ha hả:
- Vì dù sao hắn cũng là con người mà.
Bạch Phi Phi cũng cười, giọng cười của nàng bây giờ nghe thật ác:
- Khá, chỉ có người là hiểu rõ ý ta ... phải chứ, chúng ta cùng chung một huyết  thống mà, thứ huyết thống của ác ma, thứ huyết đáng gọi là “bá độc“ ấy mà.
Vương Lân Hoa cười lớn:
- Đúng đó là thứ huyết độc của hắn di truyền, thật không ngờ ngày nay lại chính  thứ huyết độc ấy làm cho hắn chết.
Qua sự đối đáp của hai người, Hùng Miêu Nhi cảm thấy ớn lạnh, hắn lầm bầm  trong miệng:
- Anh em như thế đó ... cha con như thế đó ... không lẽ trong con người của họ  quả thật có dòng máu ác ma? Phải chăng quả là một thứ huyết thể di truyền? ...
Chiếu tia mắt vào mặt Bạch Phi Phi, Chu Thất Thất nói rít qua khẻ răng:
- Đã chỉ căm hận Khoái Lạc Vương, tại sao ngươi lại hại bọn ta? Bọn này có gây  ác cảm gì với ngươi không chứ?
Bạch Phi Phi nhướng mắt:
- Tại sao ta phải giết bọn ngươi à? Cố nhiên không chỉ có một lý do.