Truyện Người Lớn

Nhật Ký Người Đàn Bà

Đánh Giá:  / 16
TệTốt 

Thành chuẩn bị thức ăn tối xong, chàng vào phòng nằm xuống để nghỉ ngơi. Mỗi ngày sau khi đi làm về, chàng đều vào bếp nấu cơm và thức ăn cho các con. Sau khi ăn xong Thành thu dọn và rửa chén bát rồi chờ vợ về. Mỗi ngày chàng đều làm thế. Giờ cũng đã bốn năm rồi, bốn năm lặng lẽ cứ trôi qua.

Năm nay đứa con gái đầu lòng của Thành cũng được 14 tuổi, đi trung học gần trường. Còn đứa con trai út cũng đã 10 tuổi rồi. Bốn năm qua vợ thành thường hay làm ca đêm, làm overtime nên ít khi về nhà. Tánh Thành thì hay cả nể, nhiều lần Thành muốn nói với vợ, nhưng sợ nàng buồn nên thôi. Có lần Thành hỏi thì vợ chàng trả lời:

-- Em đi làm overtime về để lo cho cái gia đình này thêm chu đáo. Chớ em có đi chơi bời đâu. Anh lo gì.

Rồi có lần Thành cũng nổi cấu, lớn tiếng sau một lần nàng không về nhà:

-- Nhưng anh là chồng em. Em đi làm tối đến mười một, mười hai giờ khuya, hôm nay em lại không về nhà và cũng không phone về cho anh. Em có coi anh là chồng không?

Lần nào cũng vậy, hễ Thành lớn tiếng tí là Thư, vợ chàng, đóng xầm cửa lại rồi leo lên giường ngủ. Trình mệt mỏi lắm, bởi vậy sau khi lo cho con ăn xong là chàng trèo lên giường nghỉ ngơi. Hôm nay cũng như mọi ngày. Thành đưa mắt hình lên tấm hình hồi lúc hai vợ chồng mới cưới mà lắc đầu, chắc lưỡi. Bỗng chàng nhìn xuống hộc tủ.

Tủ hôm nay không khóa. Thường ngày, trước khi đi làm Thư hay khóa tủ lại. Tuy Thành là chồng, nhưng chàng không có tính tò mò để coi đồ của vợ. Nhưng nay, dường như nó có một cái gì đó thôi thúc chàng. Thành đứng dậy, kéo hộc tủ. Bên trong chẳng có gì ngoài những đóa bông hồng khô, một ít thư từ và một cuốn sổ có hoa hồng thật đẹp. Thành quan sát xong, nhớ vào vị trí cũ của từng món rồi chàng cầm quyển sách lên xem. Chàng lật trang đầu tiên, là tấm bìa mầu hồng lợt. Trang thứ hai là dòng chữ rất đẹp do chính tay Thư nắn nót. Dòng chữ đề rằng: "Nhật Ký Chúng Mình". Ngộ thật, Thành suy nghĩ: "mình và Thư đã sống với nhau đã 15 năm rồi sao còn viết nhật ký? Chắc là không phải viết cho mình. Nhưng lạ. Nàng viết cho ai?"

Tim Thành đập loạn, tay Thành run run mở tiếp trang kế:

Ngày
Anh Toàn yêu của lòng em,
Anh thiệt là quỷ quái. Lần đầu tiên nhìn người ta như muốn ăn tươi nuốc sống. Quả thật em không dám nhìn chính diện vào đôi mắt của anh. Đôi mắt đó như muốn thu hút em, muốn lôi cuốn trái tim em vào con đường tội lỗi, bỏ chồng, bỏ con. Nhưng em không thể nào tự kìm chế bản thân của em. Em biết rằng mình đã lớn và cả hai đều lập gia đình, yên bề gia thất. Nhưng..
Anh biết không người ta thường nói, người đàn bà sau cái tuổi 35 có ba điều cấm kỵ. Thứ nhất là không nên liếc mắt và vừa cười vừa nói với một người đàn ông khác dù đã có chồng hay chưa. Thứ hai là không nên yêu cuồn, yêu vội. Và thứ ba là không nên đỏ mặt hay mắc cở khi nói chuyện. Nhưng anh biết không, lần gặp anh, nói chuyện với anh em đều phạm hết ba điều trên.

Ngày...
Anh Toàn mãi nhớ của Thư.
Hôm nay ngày đầu chúng mình đi ăn khuya. Nhà hàng nhật đó đẹp ghê anh nhỉ. Em thích nhất là tấm màng tre làm màng chắn giữa các ngăn. Không khí thật im lặng và thỏa mái. Em không biết là anh đã dắt bao nhiêu người đàn bà vào đó rồi?

Ngày...
Hôm nay anh dắt em đến khách sạn. Khách sạn Landmark Reserve Hotel đó cũng đẹp anh nhỉ. Anh thiệt là quỷ mà. Làm người ta mệt muốn chết. Những nụ hôn cuồng loạn, anh mút lưỡi em làm em khô cả cổ. Rồi thì anh bú vú em. Anh vừa bú vừa dùng răng mà nhây nhây đầu núm vú em. Chưa chi hết mà dâm thủy của em chảy dầm dề, chảy lên lán, chảy ướt cả quần xì líp. Anh bú vú rồi từ từ bú xuống bụng em, rốn em, rồi tới lồn em. Anh bú lồn thiệt là đã. Anh bú hột le em, bú từ trong ra ngoài làm dâm thủy em chảy ra nhiều ướt cả mặt anh. Anh thiệt là quỷ làm em nhột muốn chết. Cảm giác đó thật rạo rực, thật sung sướng. Em cũng không phải là con gái nữa, nhưng quả thật tim em, lòng em lại cuồn loạn yêu anh. Trái tim em lại một lần nữa rung động. Anh biết không? Em mãi yêu anh, nhất là yêu cặc của anh.

Ngày...
Anh quả thật là một con hổ đói, vừa ra ga-ra là anh đè em xuống mặc cho em cố tình cự tuyệt, nhưng tay anh vẫn bóp lồn em còn môi anh thì nút lưỡi em. Em sợ lắm. Em sợ những người trong sở bắt gặp những chuyện của mình. Bà Năm, cái bà già trong sở đó, là một bà già nhiều chuyện nhất thế gian. Hể để bả gặp được chúng mình là cả nước đều biết.

Ngày...
Anh biết không, hôm nay thằng chồng em lại cự nự với em nói em là sao đi làm overtime gì mà cho tới sáng. Em mắng cho nó một trận rồi vào phòng nằm suy nghĩ về những lời anh nói. Anh bảo em hãy ly dị chồng em và anh cũng ly dị vợ rồi chúng ta sẽ chính thức hóa. Nhưng anh ơi, mình đã ba mươi ngoài rồi, cũng đã hai mặt con. Còn anh thì cũng gần có suôi có gia. Ly dị vậy rồi làm sao con của chúng ta?

Ngày...
Hôm nay anh đón em ở ga-ra, rồi chở thẳng em vào khách sạn. Lần này anh ăn giống gì mà dai dữ thế? Anh làm em mệt. Anh bảo em chổng khu rồi từ phía sau anh nắc em theo kiểu chó. Trời ơi, con cặc anh vừa bự vừa to đút vào lồn em đã quá trời. Hôm nay anh lại đụ em tới bốn kiểu vậy mà chưa ra. Anh đụ em kiểu chó rồi thì để em cỡi lên mình anh theo kiểu đua ngựa. Cặc anh quả thật làm em sướng muốn chết. Từ hồi lấy chồng tới giờ, thằng chồng em chỉ trèo lên mình em hự, hự,mấy cái là xong. Khí xịt ra túa lua trong lồn em rồi nó lăn ra ngủ khò.

Ngày...
Honey ơi,
Hôm nay là ngày đầu tiên trong đời em lại bú cặc. Lúc đầu anh chìa con cặc bự như trái chuối của anh vào miệng em, em sợ lắm. Nhưng cầm một hồi thấy nó ấm và rất kích thích nên em hôn nhẹ lên đầu cặc của anh. Đầu cặc gì mà to đùng, bóng lưỡng làm em sợ muốn chết. Cái đầu tấc đỏ hỏn căng phồng, bóng láng làm ngập cả miệng em. Em nhìn anh thấy anh đê mê nhắm nghiền cả mắt. Em biết là anh đang sướng. Thấy anh sướng em càng hứng thú làm cho anh hơn. Em bú cặc anh thật đã. Cái vị giác mằn mặn của mùi khí và mùi nước tiểu còn động lại khai khai, thum thủm thật kích thích.

Em yêu anh quá rồi. Con cặc anh làm em cứ ám ảnh mãi. Em thật yêu anh và nhớ anh lắm anh biết không. Em tự hỏi, tại sao trời lại không cho mình gặp sớm hơn nhỉ. Phải chi em cho anh cái trinh tiếc đầu đời là sướng biết bao. Hôm nay ngồi viết dòng nhật ký này làm em thèm cặc của anh. Cảm giác rạo rực lại đến. Em mong trời mau tối để chúng ta vào khách sạn
Em rất là nhớ anh. Yêu anh. Muôn đời nhớ anh và con cặc to dài đó

Cuốn nhật ký dài tới ba trăm trang. Càng đọc Thành càng tức và lồng lộn. Chàng gấp quyển nhật ký lại để nguyên vị trí cũ rồi nằm đó suy nghĩ. Thành không biết phải làm gì lúc này. Khi Thư về Thành có làm lớn chuyện rồi ly dị vợ hay không? Hay là cứ để Thư cấm sừng để hy sinh lo cho con lớn?

Mọi thứ đều dày vò Thành. Cuối cùng rồi Thành có một quyết định. Chành sẽ đem tập nhật ký này đi copy và gởi đi ở một số báo người lớn. Và tờ báo Ong Bướm, do bạn của Thành làm chủ đồng ý đăng nguyên văn tập nhật ký chia thành nhiều kỳ. Thành biết Thư không bao giờ đọc ba cái báo này, quả lại Thành cũng đã tìm hiểu Toàn. Hắn là một người cao ráo, bảnh trai. Ăn nói rất có khiếu, những người đàn bà sồn sồn như Thư rất dễ sa ngã vào vòng tay của hắn. Lúc đăng tin, thay vì đăng: "Nhật Ký Chúng Mình", tờ báo lại sửa lại thành "Nhật Ký Người Đàn Bà."

Thế là tờ báo cứ đăng tin "Nhật Ký Người Đàn Bà" mỗi kỳ. Tờ báo đăng được mười kỳ thì Toàn phát hiện. Cầm tờ báo trên tay, Toàn nổi lửa. Hắn không ngờ những chuyện bí mật của hắn và Thư lại đăng trên mặt báo. Vậy mà gần cả năm nay hắn không hề biết gì hết.

Hôm nay vừa vào phòng làm việc, Thư lại nhận được một phong thư của Toàn gởi. Thư mở thơ ra đọc:
Ngày... tháng..
Cô Thư:
Tôi không biết tại sao những chuyện của tôi và cô lại đăng trên mặt báo Ong Bướm. Tôi thiệt không ngờ những lời lẽ do cô viết trên mặt báo. Cô viết hay vậy sao không vào Cõi Thiên Thai hay viết thành sách khiêu dâm bán kiếm tiền? Tôi không biết tờ báo Ong Bướm đã trả cô bao nhiêu cho tiền nhuận bút, nhưng tôi không ngờ cô lại viết ra những lời lẽ táo bạo vậy và cô còn dùng cả tên thật của cô và tôi. Lúc đầu tôi còn tưởng rằng chắc không phải là cô làm. Nhưng tôi nghĩ hoài không ra. Không phải cô thì còn ai? Tôi nghĩ khi cô viết truyện khiêu dâm thì cô viết thật xuất sắc lắm. Với kinh nghiệm chơi bời của cô và với cái lồn to lớn nhiều lông của cô. Cô viết chắc thu hút nhiều khán giả lắm, chắc cô đụ với nhiều thằng đàn ông khác chứ không riêng gì mình tôi.

Đồ chó đê tiện.

Kèm theo bức thư của Toàn là những tập Ong Bướm đi kèm. Đọc xong bức thư Toàn viết, Thư run lên. Thư không ngờ những chuyện ấy lại đăng trên báo. Thư nghĩ đến Thành. Thư không ngờ thằng chồng khù khờ nhất của mình lại làm ra chuyện vậy. Phải chi hắn la hét lớn tiếng với mình thì cũng đở hay hắn cứ nói đại ra đi. Đằng này hắn lại âm thầm làm vậy. Giờ thì Thư không biết phải làm sao. Đi đâu bây giờ? Tìm Toàn giải thích ư? Hắn nói vậy, chưỡi rủa mình thật tệ đến vậy cần gì giải thích. Hắn là một thằng sở khanh. Còn Thành ư? Hắn chơi ác vậy mình trở về được sao? Hắn có bao giờ chấp nhận vậy? Chưa bao giờ Thư thấy có một người đàn ông độc ác đến thế mà người đó chính là chồng của Thư. Quả vậy, hắn là con dao hai lưỡi, con rắn hai đầu. Độc ác thật, đê tiện thật.

Thư về nhà lầm lủi thu dọn áo quần rời khỏi nhà.

11/19/01

Hết