Truyện Người Lớn

Cu Nhỏ

Đánh Giá:  / 9
TệTốt 

Tác giả: Kinh Bích Lịch

Bị đặt cho cái tên “cu nhỏ”, thằng Thanh ái ngại vô cùng. Quả thực con cu của nó hơi nhỏ so với đám trai đồng lứa, ngắn nhứt chỉ hai phân, lúc cương lên độ 4 phân. Tuổi vừa hơn 15 , thằng Thanh mới bắt đầu mặc cảm vì sự khiếm khuyết của mình.

Cu-nhỏ là con út trong gia đình, không anh không em, độc chỉ người chị lớn hơn ba tuổi. Chị Trâm của nó, vừa xấu vừa mập, vào tuổi này mà chưa được con trai dòm ngó. Cu-nhỏ thương cho phận chị mình lắm, nhưng cũng bẽ bàng cho phận mình. Đôi khi nó muốn một đối tượng đeo đuổi nhưng chẳng dám, vừa nghĩ tới thân thể còm còi, con cu chẳng làm nên trò trống gì, cu-nhỏ chỉ ngậm ngùi, cam chịu; kết qua, cu-nhỏ càng lánh xa bạn bè, nhốt mình trong phòng vắng, thủ dâm lặng lẻ.

Lúc rày, cu-nhỏ ráo riết thủ dâm, mong rằng tập luyện sẽ giúp dương vật to ra, nhưng hình như vô vọng. Càng buồn hơn, nó hay tìm lên nóc nhà nằm ngủ, để quên lãng hết tự ti và xa lánh mọi người.

Dạo đó, cu-nhỏ phát giác ra một chuyện an ủi nỗi cô đơn, từ kẽ hở xuyên qua mái ngói, cu-nhỏ tìm thấy phòng Trâm, và ngày nào nó cũng lên đó rình. “Trời không phụ được kẻ hảo tâm”, lần đó cu-nhỏ đích mắt thấy Trâm thay đồ, chỉ nhìn quần áo lót chị mặc trên người, ngày đó cu-nhỏ thủ dâm hết bốn lần.

Sau lần đó, cu-nhỏ hoang tưởng tới hình bóng của chị, mong một lần trông thấy chị trần truồng, nhưng cơ hội dường như chưa gõ cửa sự tò mò của nó.

Thỉng thoảng cu-nhỏ táo bạo đem hình ảnh lõa lồ của chị mình dùng thủ dâm riêng rẻ. Một ước mơ thực thi hành vi luân loạn với người chị đôi lần dệt ra trong tư tưởng, làm cho cu-nhỏ thỏa mãn lòng tự ti, mặc cảm, sự thiếu thốn tình yêu. Từ dạo đó, cu-nhỏ hay tìm đến phòng chị. Những vật dụng trong phòng cu-nhỏ đều sờ tới, một cảm giác gần gũi, cái hơi hướm của đàn bà đủ làm cho cu-nhỏ lâng lâng, đền bu cho khiếm khuyết cơ thể.

Quần áo của chị là vật gây xáo trộn tâm tư của cu-nhỏ nhứt. Những cái áo ngực đủ màu, đủ loại: seamless, miracle, ren, tua, hoặc đăng ten nhìn xuyên qua luôn làm cu-nhỏ chất ngất, rạo rực; các loại quần lót kiểu cọ của chị: bikini, thong, sleep wear, garter belt v.v... đều là những vật thủ dâm tuyệt vời. Hơn nữa, quần áo chị đã giúp nó thoát ly bộ da đàn ông phủ trên người nó thực đáng ghét, thằng Thanh thích mặc áo quần của đàn bà là vì vậy! Qua lớp vải mỏng nơi đáy quần lót ôm sát vào cu nó, thằng Thanh dường như thấy mình hoàn hảo hơn trong thế giới khác hẳn.

Hương của quần áo đọng lại từ người chị thực ngát đượm, mùi da thịt thoang thoảng, mùi mồ hôi nồng nàn, mùi ngay ngáy của một chút âm vị toát ra từ nơi kín. Cu-nhỏ càng ngửi càng mê, những lúc riêng rẻ trong phòng chị, nó chơi hàng giờ với chính mình, rồi len lén cất đi trước khi chị trở về.

Ngày đó, cu-nhỏ đạt được ước mơ bấy lâu, lần đầu tiên cu-nhỏ thấy người con gái ở truồng. Chị nó thay quần áo trong phòng. Đứng trước kiếng, chị ngắm nghía thân mình một cách hãnh diện. Dù chị không đẹp, thân người không thon, chị vẫn có một nét xuân thì của gái mới lớn. Cu-nhỏ nơm nớp và hồi hộp, mắt không rời từng đường cong kẽ hở. Vú và lồn là hai nơi đập vào sự tò mò của nó nhứt. Lần đầu đó, cu-nhỏ không cưỡng cầu xuất tinh đầy quần khi nhìn thấy chùm lông đen đủi giữa háng chị.

Con gái lớn lên dù không được trai để ý vẫn thích làm dáng, làm điệu. Từ dạo ấy, chị Trâm bắt đầu chưng diện, tuy kín đáo, e thẹn, nhưng không lọt khỏi sự rình rập của thằng Thanh. Cu-nhỏ thích chiêm ngưỡng chị mình trước kiếng. Đôi khi chị nhởn nhơ hàng giờ không một mảnh vải trên người, nó cũng ngất ngây hàng giờ trên mái ngói.

Dạo đó, cu-nhỏ cũng bắt gặp chị mình thủ dâm. Lần đầu tiên trong đời nó mới biết chị nó ham muốn tình dục cũng như nó. Nó đã hiểu: con gái lớn lên dù xấu nhưng đòi hỏi xác thịt đều giống như ai. Điều đó làm nó rạo rực trong người đến tận cùng. Nhìn thấy tự thỏa mãn, với đôi mắt chị lim dim ngước lên trần, hai tay chị vít chặt giữa hai đùi, những ngón tay xoay móc trong lỗ lồn, rồi đưa lên miệng liếm, tiếng rên rỉ, sự co giựt của tứ chi, cu-nhỏ đã nhiều lần xuất tinh vô tự chủ.

Sự tò mò đã kích thích lòng khám phá của thằng con trai mới lớn. Cu-nhỏ bắt đầu rình chị mình tắm, đương nhiên rình chị thủ dâm từ dạo ấy. Một cái lỗ dùi thật nhỏ trên trần nhà đủ thấy hết quang cảnh bên dưới. Thằng Thanh đã chứng kiến không biết bao nhiêu cảnh lõa thể của chị mình, kể cả những lúc bí mật, chuyện tư riêng của người con gái. Thường, cu-nhỏ thích tắm ngay sau chị tắm xong, để vừa thủ dâm cho tiện vừa thu nhặt những tàn dư hay vết tích của chị để lại làm vật tiêu khiển. Vài sợi lông tuyền đọng nơi cống thoát như chiến lợi phẩm cất làm của riêng, để khi buồn buồn cu-nhỏ mang ra mơ tưởng, mân mê, hay liếm mút trước khi đi đến cảm giác tuyệt cùng. Một chút dư âm của dầu gội đầu đủ làm cu-nhỏ phập phồng khó chịu. Nhưng không gì so bằng cái quần lót của chị mới giặt máng trên móc, cu-nhỏ có thể mơn trớn hay hun hít hàng giờ không biết chán. Vùng tam giác nhỏ bé áp chặt lên mặt lồn mới đây chị vừa cởi ra, thằng Thanh có thể dùng lấy để tưởng tượng, thủ dâm cuồng vội, và khi xuất tinh nó giặt ngay không sợ chị hay biết.

Lần đó, nó rình chị cắt tỉa râu lồn. Từng nhác kéo chị nhấp vào, lòng dạ nó xốn xan gay rức. Cũng lần đó nó được nhìn âm hộ chị sạch sẻ, đáng yêu. Phút đầu tiên nhìn thấy cửa mình chị thằng Thanh như chết điếng. Miếng thịt đỏ hồng kia ước chỉ một lần được sờ đến. Sau ngày đó, cu-nhỏ bắt chước cắt tỉa. Nhờ thế, dương vật nó trông dài hơn.

Hơn ba năm qua, thằng Thanh vẫn mặc cảm kích thước mình. Nó vẫn một thằng cô đơn lặng lẻ, chị nó vẫn ế, cái xấu của chị một ngày một tỏ. Nhiều lúc nó muốn an ủi sự trống vắng của chị nó lắm, vì chỉ có nó mới hiểu sự đòi hỏi không được ai đáp ứng của chị vào những ngày cuối tháng, nhưng không biết phải mở miệng làm sao.

“Đi đêm có ngày gặp ma”, lần đó cu-nhỏ sơ ý bỏ lại “tan chứng” ở hiện trường. Chị nó bất ngờ trở về phòng, phát hiện quần lót bị vò xéo, dưới đáy quần một bệt loang lỗ của tinh khí. Thằng Thanh kịp trở về phòng mình trước khi bị bắt tại trận nó đang hành lạc với quần lót chị, nó chết điếng vì lo sợ.

Chị nhặc chiếc quần lót lên. Linh tính đã báo cho chị biết điều gì đã xảy ra trên chiếc quần lót của mình. Thằng em đáng thương quả thực có chút đòi hỏi ở sinh lý mà chị đã nghi ngờ từ lâu. Không chút giận hờn, chị đối mặt với thằng Thanh bằng tình thương, sự thông cảm, hiểu biết của một người chị. Cu-nhỏ bỗng thấy mình nhỏ nhoi dưới tấm lòng độ lượng của chị, từ dạo ấy nó càng thấy chị đẹp hơn – một vẻ đẹp của tâm hồn.

Thằng Thanh không kềm chế mình thương thầm chị nó từ sau vụ ấy, dù nó biết đây là điều luân loạn cấm đoán. Nó cố tình dấu ngoài mặt nhưng con tim nó cứ rạo rực, hoang tưởng mãi về chị. Nó bắt đầu biết lo lắng cho chị từ dạo nó vừa tròn đôi mươi. Chị nó quá rõ ràng tình cảm của nó đối với chị nhưng không hề nói ra cho ai cả, có lẽ sự đồng cảm cùng nỗi cô đơn đã giúp chị thiện cảm với đứa em mình hơn. Nhiều lúc chị gần như bị thuyết phục cam lòng luân loạn với thằng em, nhưng chị đã gượng lại được. Lối giáo dục đạo đức trong gia đình đã kịp thời cứu chị trong những lúc yếu lòng. Trời ơi, đâu là tình thương chị-em, tình yêu trai-gái hai chuyện đã lẫn lộn, đôi lần chị thốt lên trong lòng khổ sở! ...

Thằng Thanh đã biết ghen từ lúc ấy. Chị nó tuy xấu, nhưng tốt nết, có người đến dạm hỏi âu cũng là một điều sớm muộn. Cu-nhỏ không muốn xa chị nó, nó không muốn vòng tay đàn ông nào ôm ấp thân thể chị, càng không muốn ai làm tình với chị. Chỉ nghĩ đến phút giây đó, khi người đàn ông khác dùng dương vật đâm vào hạ mình chị, cu-nhỏ đã lồng lộn tâm cang. Nó biết đau buồn cũng từ dạo chị nó chấp nhận lấy người đàn ông già hơn 10 tuổi. Thằng Thanh mất ngủ, biếng ăn, và lười hoạt động. Nó trở nên tiều tụy chờ đợi ngày chị nó lên xe hoa.

Trước ngày đám cưới một hôm, cu-nhỏ nhốt mình trong phòng vắng, không cơm không nước. Đêm về nó khóc thầm lặng lẽ rồi thiếp đi mệt mõi. Một bàn tay ấm áp vuốt lên đầu nó, làm tỉnh đi cơn mê. “Chị! Chị, có phải là chị không, chị đừng bỏ em đi nghen chị”. Thằng Thanh thốt lên trong mơ. Không, đây không phải là giấc chiêm bao. Chị Trâm của nó đang ghì chặt đầu nó trong lòng chị, mơn trớn mái tóc nó. Trong bóng tối, chị nhẹ nhàng tự nhiên cởi hàng cúc áo ở ngực ra, và đưa tay vuốt lên má nó như mời gọi. Thằng Thanh ngỡ mình trong giấc mơ vùi đầu vào ngực chị hun hít. Mùi da thịt quen thuộc, nhiệt độ ấm áp, và sự mềm mại của bầu vú làm nó khao khát, suồng sã. Trong vô thức, nó há miệng ngậm lên đầu vú chị như cái thuở còn được bồng bế, bao thèm thuồng bấy lâu nay đổ ập về hòa vào máu, thằng Thanh chợt bùng dậy, tỉnh táo hơn bao giờ hết, đè ngửa chị ra giường ham hố tay miệng khắp bầu ngực căn đầy của chị. Nó như đã quên hết lễ-nghĩa-chi-đạo, vai vế không tồn tại, duy chỉ khát dục bốc cháy trong lòng. Dương vật phồng to như chọc khỏi lớp quần mỏng. Người ngợm cứng đờ, run rẩy ...

Vì sao chị quyết định hiến dâng cho nó, chị cũng chưa rõ ràng, nó cũng không cần hỏi. Chị chỉ biết rằng mình xuôi theo tự nhiên, bỏ mặc lý trí. Có thể tấm lòng chị bao la, nỗi thông cảm của chị rộng như trời đất, chị hiểu được sự đòi hỏi của đứa em trai mình; cũng có thể ngày mai này chị theo chồng, chưa biết bến có đục hay trong, nhưng phận gái cần có tấm chồng, em nàng cũng cần chị trước khi chị chia tay. Song cân đo mãi vẫn bất công cho đôi đàng, thôi thì đáp ứng cho một đàng, nhận lỗi cùng đàng kia.

Thằng Thanh cố tình hun lên môi chị nó, mùi dầu thơm chị xức làm nó lâng lâng. Nó ôm chặt chị trong lòng, chị xoa đầu nó, mặc nhiên để đứa em thỏa mãn sự đòi hỏi sinh lý bấy lâu. Những vướng bận trên người dần dà được lột ra, nhẹ nhàng và tế nhị. Hai thân thể trần truồng cùng huyết thống hòa mình trong lửa yêu đương. Môi ngậm môi, lưỡi khóa lưỡi, tay ghì tay, chân quàng chân, hạ mình cọ sát nhau bằng những cái uốn éo bản năng (con người).

Một ít tinh tương tiết ra từ lỗ niệu đạo, một ít dâm thủy thoát ra từ cõi lồn trinh trắng, hai thể chất tác dụng lên nhau tạo lòng ham muốn chinh phục được đối phương. Nhập nhằn, nhập nhằn của hai bệt nước loảng dùng bôi trơn hai khối thịt đỏ hồng cương cứng, để rồi một vươn lên đâm xuống, một phồng to đón nhận. Hai đùi trên khép chặt, chì chiết, hai đùi dưới dang xa hứng chịu. Thằng Thanh ôm chặt lấy chị mình không còn biết trời trăng. Nó như một con thú bạo lực đang giam hãm con mồi dưới nanh vuốt của nó. Mặc cho chị nó đau đớn hay cong cớn, nó dùi dập trên thân xác người nó kính yêu và thương mến. Nó đụ bạo bởi vì hai lẽ: ngày mai chị theo lấy chồng sẽ không còn cơ hội và hiện tại nó đang thực thi điều mong ước từ lâu – phá trinh chị một cách đặc biệt để có một kỷ niệm đẹp ôm ấp mãi về sau.

Lồn con gái ấm và trơn, thằng Thanh có nằm mơ cũng không ngờ đây là sự thật. Cái sướng của nó chắc không gì sánh bằng, gấp trăm ngàn lần lúc thủ dâm. Giao hợp với người chị thương mến âu cũng là giải độc đắc mang đến cho nó. Dĩ nhiên, nó tóm ngay, bắt gọn, và làm chủ tình hình với mọi tư thế khác nhau mà có thể nghĩ ra trong lúc này. Nhưng trước nhứt điều nó mong mỏi bấy lâu mong được thực hiện dù chỉ một lần. Hun lồn chị là một điều ngại ngùng khó nói ra, nhưng biết đây là cơ hội cuối cùng. Không hiểu sao chị gật đầu chấp nhận. Thằng Thanh trườn người hai đùi chị, mơn trớn nhúm lông chỉ nhìn thấy chưa bao giờ sờ, mùi âm hộ như cuốn xoáy nó vào trong cơn lốc dữ, nồng nồng oi oi nhưng thực thích, làm nó chúi ngay mũi vào, liếm từng chập cho tới khi chị đạt khoái cảm tột cùng phủ phê khắp mặt nó.

Sau đó, thằng Thanh xin chị được tiếp tục giao hợp. Lần này nó còn hăng hái hơn trước, cố tình dùng hết kỹ thuật để gây ấn tượng tốt trong đời chị, hòng xóa bỏ lòng tự ti về kích thước. Thực ra, tiếng rên của chị vẫn là điều đắc ý nhứt của nó, vì nó biết khả năng thỏa mãn cho đàn bà đã được chứng minh, bản lãnh đàn ông cũng như dương vật quật cường của nó từ nay có thể tự hào đứng thẳng. Lòng tự tin cộng lửa dục vọng trổi dậy quả thực đã biến thằng trai tơ thành một gã đàn ông lực lưỡng. Nó lật úp chị nó lại trong tư thế chổng mông, và từ phía sau nó thút tới, cuồng dại và vũ bão.

Thằng Thanh rên lớn, cảm giác cu mình bị bóp hút vào trong, bỗng đè sấp lên lưng chị, giãy dụa trước khi nhả một tràng tinh khí vào âm đạo (chị). Một sự khoan khoái chảy rần trong máu, nó rũ người thở gấp trên gáy chị.

Kết thúc cuộc giao hoang tuy sung sướng nhưng ngỡ ngàng,hụt hẫng. Cả chị lẫn em như bừng tỉnh sau một cơn mê. Ai nấy đều muốn chối bỏ hiện thực, song tận cõi lòng dậy sóng niềm dạt dào khoan khoái. Quả thực, về lý về tình khó chọn được cả hai.

Thoáng đó, tiếng đồng hồ canh khuya gõ nhịp. Cu thằng Thanh thu gọn, mềm lủng, nhẹ nhàng rớt khỏi cửa mình chị. Nhầy nhụa. Dịch nhờn từ âm đạo ứa ra tràn ướt lông. Chị vội vàng đứng dậy gom góp hết áo quần và lặng lẽ bước xuống giường. “Chị ơi! ở lại với em hết đêm này, nghen chị” – thằng Thanh vòi vỉnh. Chị rút tay ra khỏi bàn tay nó, mở cửa, đi nhanh trong hành lang tối, trần truồng, tội lỗi, như bỏ trốn cái hiện thực vừa mới xảy ra.

Thằng Thanh cuộn tròn trong mền, co rúm, ngước nhìn chị nó khuất bóng. Đôi tay nó đanh lại, vò nát mảnh áo gối đầu, nơi mùi hương tóc chị còn vời vợi. Nước mắt nó ngấn tròng, rỉ rả qua khóe, thắm ấm lòng bàn tay. Thế là hết, mối tình vừa chớm nở chợt tan. Chị hai sắp về nhà chồng rồi có còn nhớ thằng em côi cút, được một lần làm vợ chồng mãi mãi còn vấn vương!

Ngày chị mặc áo cưới, thằng Thanh đứng lặng lẻ bên giậu hoa tím, hòa cùng đám đông cung chúc đôi tân uyên hảo hợp. Chiếc xe hoa mất hút. Thằng Thanh đối diện với thực tại, cô đọng, bẽ bàng, trở về căn phòng cũ, sự trống vắng lạ thường quanh đây như bắt đầu một tờ giấy trắng trong đời nó. Trời ơi, chị à, biết tìm chị nơi nào khi lòng em chợt thổn thức!

Mấy năm sau, thằng Thanh với biệt danh “cu nhỏ” cũng gặp được đối tượng trung ý lấy làm vợ. Đêm động phòng, nó hoàn toàn chứng thực cu nhỏ không là điều đáng lo ngại, kỹ thuật làm tình và sự bền bỉ mới là yếu tố quan trọng trong nghệ thuật ái ân. Người tân nương trong vòng tay nó xuất tinh đến hai lần cùng một đêm. Song, chuyện đáng lo là hình bóng chị mãi tồn tại trong lòng nó cho đến tận phút giây này.

Hết

May 2002.