Truyện Người Lớn

Dượng Tính

Đánh Giá:  / 23
TệTốt 

Tác giả: OBJ

Tôi ghét dượng Tính ngay từ lúc gặp ông lần đầu tiên. Tôi còn nhớ rõ lúc đó tôi chỉ mới lên 7 tuổi thôi. Mẹ tôi vừa mới ly dị với Ba tôi, và đó cũng là lúc mà tôi cảm thấy cô đơn nhất, tôi thù ghét mẹ tôi đã bỏ cha tôi để lấy ông Tính và tôi vẫn còn giữ hoài cái ý nghĩ này trong đầu.

Càng lớn lên tôi càng căm thù dượng Tính, tôi chỉ biết một điều là cuộc đời tôi bị giao động mạnh bởi cuộc ly hôn của cha mẹ tôi, dù rằng dượng Tính đã đối xử với tôi thật tốt như một người cha ruột đối với con, nhưng không hiểu sao trong lòng tôi luôn luôn tỏ ra chống đối lại ông.

Má tôi và tôi thường có những cuộc đấu khẩu về dượng Tính, nhất là từ khi tôi bước vào tuổi vị thành niên thì tình trạng lại càng tệ hơn, nhưng tôi cũng phải ngạc nhiên là dượng luôn luôn chăm xóc rất chu đáo cho chúng tôi. Mẹ tôi bị bệnh nên bà không thể có con được nữa, tôi nghĩ ông sẽ bỏ mẹ tôi để kiếm con nối dõi, nhưng không, trái lại ông luôn luôn quấn quýt bên mẹ tôi để an ủi và tận tình lo lắng cho chúng tôi. Khi tôi lên 13 tuổi thì ông làm giấy nhìn nhận tôi là con đỡ đầu của ổng, bất chấp sự chống đối và thái độ khinh ghét của tôi, ông vẫn giữ nguyên quyết định này làm tôi đến ngỡ ngàng!

Đến lúc nhận được giấy tờ chính thức thì tôi gào lên với má tôi:
- Tại sao ông làm vậy? Con không phải là con của ổng! Con không muốn mang dòng họ của ổng! Ông ấy không phải là cha con!

Mắt tôi nhòa lệ:
- Má! Má nghĩ sao chuyện này?
- Bởi ông luôn săn sóc đến chúng mình, ông không bao giờ đánh đập má, không bao giờ đánh con. Mẹ nghĩ là con nên cho ổng một dịp may vì ổng còn tốt hơn cả chính cha ruột con nữa.
- Không đúng vậy! Má không bao giờ cho cha con dịp may được làm một người cha đúng nghĩa. Má đã đuổi ổng đi để vui bề với dượng Tính. Hơn nữa dượng còn trẻ hơn má đến cả 10 tuổi lận!

Má tôi lấy tay làm dấu ngăn tôi lại:
- Liên, vậy đủ rồi. Dượng chỉ lớn hơn má có 6 tuổi thôi! Nhưng điều đó đâu có gì liên quan dến chuyện này. Má xa ba con vì ông ấy đánh đập má nhiều lần, con còn quá nhỏ để biết những gì đã xẩy ra cho má, bây giờ thì con nên chấm dứt chuyện này đi.
- Khi con đủ 18 tuổi con sẽ tìm đến ở với Ba ruột của con. Dượng Tính tạm thời chỉ là người thay thế cha con mà thôi! Con ghét ổng!


Bốp! Tôi cảm thấy nóng rát một bên mặt vì cái tát của má tôi. Tôi lấy tay ôm mặt khóc lớn. Tôi đứng chết lặng trong khi má tôi thì tỏ ra xúc động mạnh bà như muốn tìm lời gì đó dể xin lỗi tôi nhưng tôi đã chạy vội về phòng.


Suốt ngày hôm đó tôi khóc thật nhiều, tôi nghĩ má tôi hết còn yêu thương tôi và dượng Tính là người đã lấy di tình mẫu tử cũa chúng tôi, cũng chính ông đã làm đổ vỡ hạnh phúc gia đình chúng tôi.  Tôi không hiểu tại sao má tôi có thể hành động như vậy được.

*
*  *  *

Khi tôi lên 15 tuổi thì một tai biến lớn xẩy ra   làm đảo lộn đời sống của tôi. Má tôi thường đón tôi tại trường học. Ngày hôm đó hơi lạnh, trời lại mưa to gió lớn,tôi đứng đợi ở cổng trường gần một tiếng đồng hồ mà Má tôi vẫn chưa đến đón, đang tính đi bộ tà tà về nhà thì tôi thấy xe dượng Tính xà tới:
- Liên! Lên xe gấp ba chở đi. Má con… Má con bị tai nạn giao thông.

Tôi hết bình tĩnh:
- Cái gì? Dượng nó sao?
- Lẹ lên con… Chúng ta phải tới bệnh viện gấp!

Tôi nín thinh ngồi lên xe của dượng. Trời mưa rét. Dượng cũng yên lặng lái xe. Tim tôi đập thình thịch hy vọng má tôi không việc gì!

Khi tới bệnh viện chúng tôi chạy thẳng vào khu cấp cứu để nhìn má tôi. Vị bác sĩ chờ chúng tôi ngay ngoài cửa phòng với nét mặt buồn bã. Dượng dơ tay cho tôi nắm rồi bước tới trước mặt ông bác sĩ.
- Ông là Trần Tính?
- Vâng tôi dây. Bệnh tình nhà tôi ra sao Bác sĩ?
- Tôi sợ bà Phan (tên của má tôi) khó qua khỏi! Bà mất nhiều máu quá!

Người tôi lạnh di, tôi run lên trong khi tiếng dượng Tính như gào lên:
- Không… Trời ơi! Không thể như vậy được…
- Tôi ân hận đã không làm gì hơn được! Vị bác sĩ nói thêm.

Toàn thân tôi bất động, tôi chết lặng nắm chặt tay dượng Tính, ông cũng nhìn tôi với cặp mắt u buồn đẫm nước mắt:
- Đau lòng quá con ơi! Dượng ân hận quá!

Tôi đứng như trời trồng trong vài phút cho đến lúc nước mắt tôi trào ra rơi rớt xuống mặt tôi. Tôi thật xúc động không nói được gì. Dượng Tính choàng tay qua vai tôi như để biểu lộ sự an ủi.  Tôi như trong cơn ác mộng, tôi hy vọng mình tỉnh khỏi cơn mộng để nhìn thấy lại Má tôi hiện hữu bên cạnh tôi. Nhưng rồi tôi cũng nhận thức đây không phải là một cơn ác mộng mà đây là sự thật. Má tôi!...Má tôi đã chết…

Sau một hồi lâu bất động, tôi rời dượng Tính. Dượng nhìn tôi với ánh mắt buồn   thảm. Mắt ông đã đỏ lên vì khóc. Tôi nhìn ông xúc động. Cuối cùng tôi cũng gào lên thành tiếng:
- Má ơi! Má bỏ con thật rồi sao?.. Không… Trời ơi!

Dượng Tính vội ôm lấy tôi, ổng kéo sát tôi vào người ông như để che chở, bao bọc tôi, đó cũng là lần đầu tiên tôi ôm lấy ông. Cả hai chúng tôi bật khóc một hồi lâu…

*
*   *

Sau ngày má tôi chết, tôi như bị rơi vào tình trạng tuyệt vọng, tôi sụt ký gầy hẳn đi vì không thiết ăn uống gì cả! Hầu như suốt cả buổi chiều tôi tự giam mình trong phòng để vẽ và nghe nhạc. Dượng Tính thì làm việc buổi chiều,ông làm quản lý cho một câu lạc bộ thể thao, do đó tôi phải coi nhà một mình cho đến lúc ổng trở về khoảng mười giờ tối mỗi ngày.

Dượng và tôi ít nói chuyện với nhau. Tôi vẫn còn cảm thấy tức giận về sự có mặt của ông trong cuộc sống của tôi, khi tôi nghĩ chính ông là đầu mối phá vỡ tình thương của má tôi đối với tôi. Đầu óc tôi luôn luôn nghĩ đến Ba ruột tôi. Má tôi thì bà chẳng bao giờ nói chuyện với tôi về Ba tôi cả. Bà chỉ luôn nói là tôi còn quá trẻ để hiểu về ổng. Tôi nghĩ cũng có phần đúng như vậy vì khi hai người chia tay nhau tôi mới chỉ lên ba tuổi. Rồi cũng kể từ đó tôi không có dịp nhìn thấy ba tôi nữa. Tôi chỉ nghĩ là má tôi không muốn cho tôi gặp lại ba tôi thôi.

Ở trường tôi mất đi nhiều bạn bè do thái độ lạnh lùng của tôi. Tôi như nuôi lòng thù hận trong người. Bọn con trai thì hầu như không có thiện cảm với tôi, nhưng thay vào đó thì tôi lại rất chăm chỉ học hành và nhất là môn hội họa.

Một buổi chiều nọ nhằm ngày nghỉ hàng tuần của dượng Tính, ông lên phòng tôi, nhiều tháng nay rồi ông không lên phòng tôi, lúc đó tôi đang mải mê vẽ, ông gõ nhẹ vào cửa, tôi ngước mắt lên nhìn về phiá cửa nhưng không trả lời. Tôi hy vọng ông nghĩ là tôi không muốn bị ai quấy rầy lúc này, nhưng ông đã mở cửa ra. (Tôi nghĩ lần sau mình nên khoá cửa lại)
- Liên à!
- Có gì vậy dượng? Tôi ngửng lên với nét mặt lạnh lùng.
- Dượng ra phố mua đồ con có muốn đi theo để xem mua gì ăn không? Chẳng hạn vài thứ để nhâm nhi mà con thích đó.
- Không! Con cám ơn dượng. Tôi lạnh lùng trả lời trong lúc mắt không rời khung vẽ.

Tôi thấy ông đứng tần ngần ở phía cửa một lát rồi nói:
- Vậy cũng được, nhưng nếu con có cần gì thì cứ nói cho dượng hay. Dượng là cha con,dượng muốn giúp con…

Tôi ngẩng lên, mắt tôi nhíu lại:
- Dượng ơi! Dượng không phải là ba tôi, dượng chỉ là cha ghẻ tôi thôi!

Mắt ông thoáng buồn :
- OK! Dượng là ba ghẻ của con, nhưng dượng là người duy nhất còn lại của gia đình con…
- Không đúng! Con còn ba ruột của con! Dượng quên rồi sao?

Ông đứng im lặng rồi gật đầu:
- Cũng được đi! Dượng sẽ về liền nhé!

Nói xong dượng đóng cửa lại bỏ đi. Tôi tiếp tục bức tranh vẽ dở, nhưng tự nhiên nước mắt tôi trào ra, nóng hổi chảy suôi xuống mặt tôi. Chẳng lẽ cuộc sống của tơi cứ tiếp diễn như vậy sao?

*
*   *

Tại trường, như tôi đã nói do xuống tinh thần, mất niềm tin, tôi mất luôn nhiều bạn bè, tôi ngồi ăn trưa một mình, khi tan học tôi đi bộ lẻ loi về nhà. Tôi nghĩ có lẽ cuộc sống của tôi sẽ tái diễn như vậy suốt quãng đời học sinh trung học của tôi.

Cho đến năm chót của bậc trung học tôi gặp Dạ Lan là đứa cùng học chung ban Mỹ thuật với tôi, tôi thân với Dạ Lan là do làm chung công việc bầu phiếu riêng ban hội họa của nhà trường. Dạ Lan là một cô gái ngổ ngáo, man dại bất cần đời cứ nhìn cô là biết. Tóc để dài, môi tô mọng đỏ, mắt đuợc trang diểm thật kỹ.  Đôi chân dài và cách phục sức thật khiêu gợi. Tôi thì lại cảm thấy thoải mái khi ở bên cô vì có thể cô là mẫu người không đạo đức giả.

Một bữa sau khi tan học Lan nói với tôi:
- Nghe này Liên, tối nay mình đi du hí nhéTao nghĩ mày cũng nên tới đó coi cho biết.
- Không được đâu! Dượng tao muốn tao ở nhà tối nay. Tôi làm bộ để từ chối.
- Dượng mày à? Mày nói với tao là mày không hợp với ông mà?
- Đúng thế! Nhưng…
- Thôi bỏ đi nhỏ! Mày phải đến đó. Tụi con trai nhiều đứa được lắm…
- Tao không thích bọn con trai Lan à.

Dạ Lan nhìn tôi với ánh mắt kinh ngạc:
- Bộ mày Lesbian (ĐTLA) hay sao vậy Liên?

Tôi cười:
- Không phải vậy nhưng hiện giờ tao không thích gặp  bọn con trai.

Nhìn tôi một lúc lâu Lan nói:
- Này nhé, mày 18 tuổi đầu rồi, không còn trẻ nữa hiểu không?
- Tao nghĩ… tao đi được…
- OK! Vậy tới nghe!

Hôm đó tôi không về nhà và cũng không điện thoại báo cho dượng tôi biết, tôi đến nhà Dạ Lan, nó cho tôi mượn quấn áo. Tôi mặc một cái váy ngắn mầu đen và một cái áo đỏ rộng hở cổ phô bầy luôn cả cái bụng tôi ra.. Dạ Lan ngắm nghía tôi rồi nói:
- Mày phải đeo thêm cái vòng trên mũi nữa, bây giờ bọn con trai thích vậy đó.
- Tao cũng muốn đeo một cái lâu dài cơ!
- Tao quen một gã chuyên sỏ tai và mũi để tao đưa mày tới chỉ trả cho gã chừng 20 ngàn là xong.
- Vậy hả?
- Đúng, vậy tụi mình đi.
- «Nhất trí»!
- Thôi lẹ lên đi, vì tao còn phải đón vài đứa bạn nữa.

Tối đó chúng tôi họp nhau tại nhà con bạn của Dạ Lan, tên cô ta là Thu Cúc cũng là mẫu người bụi đời, kiểu   'yêu cuồng sống vội' như Dạ Lan. Thu Cúc chừng 19 tuổi đang sống chung với một người bạn trai 24 tuổi trong một chung cư. Chúng tôi ngồi đấu láo với nhau chừng mười lăm phút thì chúng tôi lại di chuyển thẳng đường ra bãi biển, có rất nhiều bạn bè đợi chúng tôi tại đó. Lanh quanh một hồi Dạ Lan chỉ cho tôi một gã cao lớn với mái tóc bồng bềnh rồi nói:
- Mày thấy anh chàng kia không?
- Thấy!
- Đó là gã mà tao tính giới thiệu cho mày đó.

Tôi do dự, hắn có một khuôn mặt nhiều nét quyến rũ, đàn ông, nhưng trông có vẻ sắc sảo. Hắn đeo một chiếc vòng vàng nhỏ trên môi và một chiếc khác dưới đuôi mắt.

Chúng tôi đi lang thang trong đám đông cho đến lúc một gã cao lớn, tóc dài đến hớt Dạ Lan đi bỏ mặc tôi đứng khoanh tay một mình với hy vọng có chàng nào đó đến nói chuyện.

Tôi nhìn quanh thấy nhiều cặp đang hít cần sa, thuốc lắc, còn gã đàn ông mà Dạ Lan nói định giới thiệu cho tôi thì cứ chằm chằm nhìn tôi, tôi phải làm bộ ngó đi chỗ khác…
- Chào em! Chợt một giọng nói vang lên, tôi giật mình quay lại trả lời:
- Chào anh!
- Em tên là gì vậy?
- Mai Liên, tôi đáp ngắn gọn.
- Còn anh tên Trí. Em là bạn của Dạ Lan à? Trên tay hắn đang cầm một điếu cần sa.
- Dạ! Tôi đáp mắt không rời điếu thuốc của hắn. Hắn chìa điếu thuốc ra trước mắt tôi:
- Em có muốn hút một hơi không?
- Ồ, muốn chứ! Tôi làm bộ dạn dĩ. Tôi cầm điếu thuốc rít một hơi, nhưng tôi bị sặc ngay. Hắn nhìn tôi ngạc nhiên tò mò:
- Bộ em chưa hít bao giờ à?
- Có chứ… nhưng lâu rồi… Tôi nói dối hắn, tôi thấy ngay trong ánh mắt hắn như không tin những gì tôi nói.
- Mình đi dạo một chút nghe?
- OK!

Chúng tôi bước bên nhau, hẳn chuyển điếu thuốc đang cầm ở tay cho một người bạn đứng gần. Cả tôi và hắn lặng thinh bên nhau. Đêm ngoài bãi biển hơi lạnh, tôi giữ cho mái tóc khỏi bay rối bời. Tới một đoạn tối vắng, hắn đề nghị:
- Tụi mình ngồi trên kè đá này nhé!

Chúng tôi  ngồi xuống bên nhau trong im lặng, tôi thấy hắn và tôi chẳng có đìểm nào hợp nhau cả. Tôi không tin là tôi có thể đến nơi này được thay vì tôi ở nhà thoải mái. Tôi nghĩ dượng Tính chắc đang lo lắng cho tôi, nhưng tôi bất cần…
- Em thuộc típ (type) con nhà lành hả?
- Anh nói sao? Tôi giật mình hỏi lại.
- Anh hỏi em là em thuộc loại gái con nhà lành hả?
- Không đúng hẳn!
- Anh cũng nghĩ vậy. Em còn trinh phải không?
- Chuyện đời tư mà… Tôi làm bộ tỉnh bơ bất cần.
- Em thuộc loại con nhà lành. Hắn cười rồi tiếp. Vì dân bụi đời chẳng cần phản đối câu hỏi như vậy.

Tôi cảm thấy không được thoải mái, nhưng tôi đang cần có hắn ở bên tôi, tôi chưa bao giờ trò chuyện với một gã con trai nào lâu như thế, vậy mà khi thấy gã để ý đến tôi, tôi cũng cảm thấy đôi chút thỏa mãn.

Trí ngồi sát lại gần tôi hơn, hắn choàng tay qua người tôi, tôi không phản đối mà cứ để hắn tiếp tục trò chơi của hắn. Hắn nghiêng người qua, hai tay ôm lấy mặt tôi, để cho mắt tôi nhìn thẳng vào mặt hắn, hắn hơi cúi xuống và hôn lên môi tôi.

Tôi hé môi ra để tiếp nhận cái hôn ướt át của hắn.

Chúng tôi hôn nhau thiệt lâu, miệng hắn không rời môi tôi còn tay hắn thì lòn vào trong cái áo hở cổ của tôi mà mân mê đầu vú tôi. Tôi thấy hơi thích thú nhưng tôi vẫn cảm thấy như trống trải vì tôi không yêu hắn.  Thiên địa qủy thần ơi! Tôi hoàn toàn không hiểu gì về con người của hắn cả! Đến với hắn tôi chỉ muốn tìm một cảm giác lạ, tôi biết như vậy là không đứng đắn, nhưng tôi vẫn cứ mặc kệ để cho hắn tiếp tục vui đùa với thân xác tôi!

Môi hắn lúc này đã di chuyển dần xuống cổ tôi, cùng lúc tay hắn kéo tuột chiếc áo tôi xuống, tôi không biết phải làm gì, rồi tôi buông thả để mặc kệ hắn cởi áo tôi ra. Chiếc áo vừa tuột ra khỏi người tôi là môi hắn tham lam ngậm lấy núm vú tôi   mà mút chùn chụt hết bên này qua vú bên kia như một em bé đói sữa vậy. Tôi cảm thấy nhột nhạt ở hạ bộ nhưng tôi biết đó chỉ là cảm giác ham muốn tình dục hơn là tình yêu.

Khi tôi nhận thức được thực trạng thì bàn tay Trí đã kéo cái váy của tôi lên cao, tay còn lại hắn tuột luôn cái quần lót của tôi xuống, hắn banh chân tôi ra và đưa ngón tay vào âm đạo tôi. Tôi nhăn mặt:
- Ái … đau!

Hắn trấn an tôi:
- Khẽ chứ cưng! Anh sẽ làm cho cưng sướng!

Tay hắn bắt đầu thám hiểm cái lỗ trinh nguyên của tôi, cơn đau như vụt biến đi nhưng vẫn còn hơi nhức nhối đâu đó. Trí rút ngón tay ra khỏi lồn tôi kéo theo những giọt nước dâm đã ướt nhẹp trong tôi, hắn đưa tay vào mồm mút ngon lành. Tôi nhìn hắn nếm dâm thủy của tôi mà mỉn cười thích thú. Hắn cười nham nhở:
- Nước nôi của em nhiều và ngon quá! Anh biết em còn trinh mà!

Tôi không nói gì cứ để hắn tiếp tục vì thực sự sau cái màn sào khô (tuy ướt át) đó tôi cũng cảm thấy nứng quá rồi, còn hắn thì dư biết là ngựa đã thuần. Hắn sẽ «chơi» tôi, nhưng tôi bất cần. Hắn cầm cặc hắn đặt ngay vào cửa mình tôi rồi hắn hẩy đít tới. Tôi đau quá la lên thất thanh. Trí lấy tay bịt miệng tôi lại, hắn sợ có ai nghe thấy tôi la mà tới can thiệp chăng. Rồi hắn bắt đầu nhấp mạnh. Hắn đã phá trinh tôi …

Tôi từng nghe tụi bạn nói làm tình chỉ kéo dài 5 phút, tôi không tin cho tới đêm hôm nay.Trí rên lên nho nhỏ nghe như tiếng gầm gừ của loài thú. Tôi cảm thấy con cặc cương cứng của hắn chọc tới lui trong tôi. Hắn không mặc áo mưa!

Đồ quỷ thật (tôi thầm nói) nhưng cũng may tôi đã uống thuốc ngừa thai. Tôi không muốn hắn ra trong người tôi, tôi làm bộ hốt hoảng:
- Cho ra ngoài nghe! Tôi không uống thuốc ngừa…

Trí tiếp tục gầm gừ rồi bất chợt hắn rút vội cặc ra và phóng tinh bừa bãi lên bụng tôi. Tôi nhận những tia khí nóng hổi bắn vào da thịt tôi và tôi ngồi bật dậy. Tôi muốn bỏ đi còn Trí thì sau khi ra, thỏa mãn hắn kéo cái fermeture quần lên miệng lảm nhảm:
- Trời! Đã quá, lồn em bóp quá! Lâu rồi anh chưa được chơi gái trinh, em ngon thiệt!

Hắn vuốt tóc tôi, móc lấy ra một cái khăn giấy trong bót của tôi cần thận lau chùi những giọt tinh khí nhễu nhão trên bụng tôi. Hắn cười:
- Sorry! Anh tưởng em dùng thuốc ngừa rồi chứ.
- Không, tôi không uống! Tôi nói dối hắn.

Tôi mặc lại quần áo, sau khi điều chỉnh lại cho khỏi sốc sếch, chúng tôi đi trở lại phía bãi biển nơi nhóm bạn đang quây quần bên nhau cạnh đám lửa tàn, bọn chúng vẫn đang chuyền tay nhau những chai rượu bia và nhửng điếu thuốc cần sa.  Trí đi thẳng về phía mấy em choai choai khác nhưng tôi cóc cần   để ý tới hắn nữa.

Cuối cùng tôi cũng trải qua đuợc một kinh nghiệm yêu đương, điều mà tôi đã nhiều lần nghĩ tới và cũng mong muốn được nếm mùi tình dục. Giờ thì cái gì phải đến đã đến với tôi rồi. Tôi cũng chẳng ân hận gì cả!

*
*   *

Thật khuya đêm đó Dạ Lan chở tôi về nhà, nó huyên thuyên kể câu chuyện tình một đêm của nó cho tôi nghe, nhưng đầu óc tôi thì như đi vắng,tôi chẳng màng gì đến chuyện của nó cả. Chợt nó hỏi tôi:
- Sao, thằng Trí 'chơi' mày rồi hả?
- Ừ!
- Sao? Được không? Tao nghe nói nó nghề lắm mà!
- Cũng OK! Tôi nói cho qua.
- Chỉ OK thôi à? Kể tao nghe đi Liên.
- Chuyện đó không như tao tưởng!

Dạ Lan phá lên cười:
- Dĩ nhiên lần đầu bao giờ cũng vậy, tao biết mà!
- Nhưng ít nhất cũng phải thỏa mãn chứ! Tao chẳng thấy thỏa mãn chút nào!
- Chắc chắn là vậy, tại mày chưa quen làm tình. Khi mày đã quen rồi, mày sẽ thấy thỏa mãn, sướng khoái!

Mắt tôi nhìn vào bóng đêm của con lộ. Tôi im lặng không nói gì nữa.

*
*   *

Khi Dạ Lan thả tôi xuống trước cửa nhà, tim tôi như trùng xuống, tôi thấy xe của dượng Tính còn nằm trên lối đi. Mở cổng ra tôi chậm chạp buớc vào trong nhà hy vọng dượng đã ngủ rồi, nhưng tôi lầm, ông còn thức đợi tôi. Ông ngồi tai phòng khách nheo mắt lên nhìn tôi.
- Con đi đâu vậy?
- Đi chơi!

Giọng tôi cấm cẳn, rồi tôi bước qua trước mặt ông để đi lên lầu.
- Liên, trở lại đây. Dượng muốn nói chuyện với con!

Tôi dừng chân từ từ quay lại phía ông. Tay tôi chống nạnh như sẵn sàng chờ đợi ông giảng đạo đức.

Ông đứng dậy đi lại phiá tôi. Tôi nhìn thẳng vào ông không chút sợ hãi. Thân hình ông cao lớn, nhưng tôi không sợ.
- Con đi chơi với ai mà không kêu điện thoại về nhà cho dượng biết con ở đâu?

Tôi phản đối:
- Dượng nhớ là con 18 tuổi rồi, con đã trưởng thành rồi ; Dượng đừng quên vậy!
- Dượng biết con đã lớn rồi nhưng con phải biết là con đang sống trong nhà này, con phải nghe lời dượng chứ!

Cơn giận trong tôi bùng lên:
- Dượng hãy cho tôi yên đi! Tôi đã nói với dượng nhiều lần rồi, dượng không phải là Ba tôi. Tôi có quyền làm những gì tôi thích chứ!

Ông gật đầu:
- Nhưng… dượng là ba của con, con cũng dừng quên là dượng đã thừa nhận con là con nuôi cũa ba mà…
- Dượng Tính, tôi chưa bao giờ nhận dượng là ba tôi cả. Tôi có ba thiệt sự của tôi, dượng cũng dư biết điều dó. Tôi sẽ đi ngay trong đêm nay tìm ba tôi. Ổng sẽ đón tôi trong vòng tay mở rộng…

Mặt dượng Tính rắn lại, ổng chậm rãi:
- Được rồi Liên, nếu con muốn cứ việc tiến tới. Con hãy đi tìm ông ta coi.
- Tôi sẽ làm.. Tôi la lớn rồi chạy lên phòng tôi thu xếp đồ đạc.

Tôi cho vài bộ đồ vào cái túi deo lưng rồi tôi rời căn nhà. Đi được một đoạn đường tới trước một trạm săng, tôi dùng điện thoại di động gọi cho Dạ Lan, may quá nó có mặt ở nhà. Dạ Lan biểu tôi đứng đợi ở đó nó sẽ tới chở tôi đi gặp ba tôi ngay.

Chỗ ba tôi ở cách khoảng 2 giờ xe chạy. Tôi biết địa chỉ của ông là nhờ tôi đã ghi nó trong cuốn sổ điện thoại của má tôi, bà nói với tôi l đã mấy lần liên lạc với ông mà không được. Tôi thì nghĩ bà nói vậy cho xong chuyện mà thôi!